Mục lục

Tiểu dược sư kỳ quái – Kusuriya no Hitorigoto – Quyển 1 – Chương 13

Chương 13

Dịch : ViN – Beta : Qin Qin

Có tiếng vật gì đó rơi vỡ.
Cháo và ngũ cốc, trà và hoa quả nghiền nhuyễn bay ra khắp nơi.

“Ngươi nghĩ gì mà để cho Lê phi nương nương ăn những thứ dành cho dân đen này? Đi làm lại ngay.”

Khóe mắt của ả cung nữ cong lên. Ả là một cung nữ của Lê phi, một cô nương với khuôn mặt trang điểm lòe loẹt .
( Ahh, thật phiền phức. )
Nàng vừa quét dọn thức ăn rơi vãi vừa nhặt đĩa lên rồi thở dài .
○ ● ○
Miêu Miêu đang ở cung Pha Lê. Tẩm cung của Lê phi .
Vô vàn đôi mắt khó chịu bủa vây nàng ở khắp nơi. Còn có cả ánh mắt chế nhạo, khinh bỉ và tràn ngập oán hận .

Đối với một cung nữ làm việc cho Ngọc phi, đây chính là lãnh thổ thù địch.
Nàng đang trong tình cảnh vô cùng gian nan.

Sự tình là vào đêm qua, khi hoàng đế xuất hiện tại tẩm cung của Ngọc phi.
Như thường lệ, nàng đã thử độc xong và chuẩn bị rời khỏi phòng.

“ Trẫm có việc dành cho vị dược sư trong lời đồn đây. ”
Đó lần tiên phong nàng được chỉ đích danh .
( Bệ hạ đang nói đến lời đồn gì vậy nhỉ ? )
Hoàng đế đang ở độ tuổi giữa ba mươi, một nam nhân oai vệ cùng bộ ria tuyệt đẹp. Là người nắm giữ quyền lực tối cao cao quý nhất giang sơn này. Chẳng trách sao Miêu Miêu lại bị đám cung nữ đó nhìn chằm chằm. Nàng chỉ mới nghĩ thầm, “ Mình muốn chạm vào bộ râu dài đó quá ” .
“ Thế nào đây ? ”
Nàng cung kính cuối đầu xuống. Ngay khi nàng muốn rời đi theo đúng bổn phận cung nữ của mình .
“ Tình trạng của Lê phi khá tệ. Ngươi giúp trẫm chăm nom nàng ấy một thời hạn đi ? ”

Mệnh lệnh được ban ra. Lời của hoàng đế chính là thiên lệnh.
Miêu Miêu vì muốn giữ đầu mình yên vị trên cổ không còn cách nào khác là vâng lời.

“ Nô tỳ tuân lệnh. ”
“ Chăm sóc nàng ” còn có nghĩa là “ Chữa bệnh cho nàng ” .
Dù rằng ân sủng đã không còn, cũng hoàn toàn có thể là do chút tình xưa nghĩa cũ hoặc là vì hoàng thượng không hề khinh thường con gái của triều thần có thế lực .
Thế nên mạng của nàng và vị phi tần kia buộc phải gắn liền với nhau .
Ngài ấy giao việc này cho một tiểu cô nương chắc rằng là do thái y ở hậu cung thường không đáng đáng tin cậy hoặc bởi vị phi tần đó có chết cũng không sao. Kiểu gì cũng là một nhu yếu vô trách nhiệm .
( Bất luận thế nào, đây không phải là điều nên nói trước một phi tần khác. )
Miêu Miêu sau khi nhận lệnh thì từ tốn ngồi ăn tối và nghĩ miên man rằng nhà vua quả thật đúng như trong tưởng tượng, cư xử ôn hòa với Ngọc phi .
Điều nàng nên làm thứ nhất khi thấy Lê phi chính là cải tổ thói quen nhà hàng siêu thị của vị nương nương đó .
Lúc này trong hậu cung, nhờ Nhậm Chi ra lệnh, phấn phủ đã bị cấm sử dụng. Nếu có thương nhân nào bị phát hiện dám mua và bán thứ đó sẽ bị trừng phạt nặng nề .
Đã vậy thì vô hiệu chất độc còn sót lại trong khung hình vị nương nương đó sẽ là ưu tiên số 1 .
○ ● ○
Mặc dù bữa ăn chỉ là cháo nhưng món ăn kèm lại rất đa dạng chủng loại, có cả cá khô với nước hầm, thịt heo ninh, màn thầu trắng và đỏ nhân vi cá cùng thịt cua. Vô cùng bổ dưỡng nhưng lại gây khó tiêu so với người bệnh còn yếu bụng .
Nàng thèm nhỏ dãi nhưng vẫn phải nhu yếu phòng nhà bếp làm lại thứ khác. Vì có khẩu dụ của nhà vua, Miêu Miêu vẫn giữ được uy quyền mặc dầu trông nàng không khác gì một cung nữ tầm thường .
Bữa ăn gồm có cháo chứa nhiều chất xơ, trà có công dụng lợi tiểu và trái cây dễ tiêu hóa .
Thật tiếc là không lâu trước đây nương nương đã nôn ra giường đệm .
Đám cung nữ không những không hài lòng với khẩu dụ của nhà vua mà còn chẳng vừa mắt gì với ả cung nữ xấu xí dưới quyền Ngọc phi .

Miêu Miêu ôm một bụng đầy tức tối nhưng nhẫn nại chịu đựng và bắt đầu dọn dẹp.

Sau đó, một cung nữ mang vào bữa ăn thịnh soạn khá đầy đủ sơn hào hải vị và đưa đến chỗ Lê phi nhưng chỉ một lúc sau, đa phần đều rời đi mà không động tay quét dọn gì cả. Phần thức ăn thừa trở thành phần thưởng cho đám cung nữ dưới trướng .
Ngay khi nàng chuẩn bị sẵn sàng chẩn mạch, một cung nữ đứng theo dõi nàng xung quang màn trướng, rồi nàng ta săn sóc vị nương nương kia mà không hề có chút lễ độ nào. Khi lớp bụi trên đệm nằm bị phủi đi khiến nàng ho lên một tiếng ,
“ Vì ở đây có tên dân đen nào đó. Nên mùi thật khó ngửi. ”
Và bị đuổi ra khỏi phòng .

Cơ hội vị nương nương này hồi phục khá thấp.

( Nếu cứ như vậy thì ngài ấy sẽ chết dần chết mòn thôi. )
Là do khung hình của ngài ấy không hề kịp thời vô hiệu chất độc tích tụ trong khung hình hay là vì ngài ấy không còn đủ sức để sống nữa .

Nếu không có thức ăn, con người ta sẽ chết. Họ không còn năng lượng để hoạt động.

Nàng tựa vào bức tường ở trước căn phòng. Và nhẩm tính ngày đầu mình lìa khỏi cổ. Khi đang chìm trong tâm lý đó, nàng nghe một giọng nói ngọt ngào bên cạnh mình .
Nàng có một dự cảm rất tệ và ngước lên nhìn bằng một khuôn mặt nghiêm nghị, trong tầm mắt nàng là khuôn mặt kiều diễm nở nụ cười tươi tắn. [ T / N : =))) ]
“ Nhìn ngươi như có chuyện gì. ”
“ Thật vậy sao ? ”
Nàng khép hờ mắt, đáp lại hời hợt .
“ Đúng vậy đó. ”

Hắn nhìn nàng chằm chằm nên nàng phải dời mắt đi. Khi hắn cố đưa mắt theo, hàng lông mi dài của hắn tiến đến gần nàng.
Nếu họ có lỡ chạm mắt, nàng sẽ theo phản xạ mà nhìn hắn như thể nhìn mấy thứ gì đó dơ bẩn.

“ Con nô tỳ đó có bệnh à ? ”

Nàng nghe thấy có người thì thầm mấy lời ác ý. Chính là ả cung nữ gạt bỏ mấy bữa ăn kia.
Miêu Miêu thật sự muốn co giò bỏ chạy. Bầu không khí xung quanh nàng trầm mặc hẳn.

Rồi một chất giọng ngọt ngào như mật rót vào tai nàng.

“ Giờ cứ vào đã rồi tính sau. ”
Trước khi nàng kịp chấp thuận đồng ý, những cung nữ kia đã lui vào tẩm điện .

Lúc nàng bước vào, ánh mắt của đám người trong điện càng hung tợn hơn ban nãy.
Nhưng khi họ thấy người có vẻ đẹp thiên tiên đứng cạnh nàng, những ánh mắt kia bị nụ cười nhẹ thế chỗ.

Nữ nhân quả thật đáng sợ .
“ Bắt nạt người được nhà vua chúa thượng cử đến không phải là hành vi đúng mực của những cô nương xinh đẹp, tài trí đâu. ”
Nghe Nhậm Chi nói, nàng ta cắn cắn môi rồi nhẹ nhàng lui khỏi phía đầu giường .
“ Giờ tới ngươi đó. ”
Do bị đẩy từ phía sau, Miêu Miêu lao về phía trước .
Nàng cúi đầu rồi đứng trước giường và nắm lấy đôi tay tái nhợt có gân máu mờ nhạt .

Không chỉ hiểu biết dược lý, nàng còn có kinh nghiệm với công việc của một đại phu.

Đôi mắt của Lê phi nhắm nghiền, ngài ấy không hề kháng cự. Miêu Miêu không biết vị nương nương này đang ngủ hay thức. Có vẻ ngài ấy đã đặt một chân sang quốc tế bên kia rồi .
Để hoàn toàn có thể nhìn phía dưới mí mắt, nàng đưa ngón tay của mình lên mặt người nọ .
Làn da của ngài ấy trắng tinh, không khác trước là bao .
( Màu da giống như trước đây ư ? )

Miêu Miêu đanh mặt lại. Nàng quay về phía đám cung nữ.
Đứng giữa đoàn người, nàng nghe thấy một giọng nói trầm thấp, như muốn bóp chết mình. Chính là của ả cung nữ lúc nãy vừa phủi bụi trên tấm đệm.

“ Ngươi là người trang điểm cho nương nương đúng không ? ”
“ Ừ, đúng vậy. Dù sao đó cũng là bổn phận của tỳ nữ thân cận như ta. ”
Khi Miêu Miêu nhìn chằm chằm vào ả ta, câu vấn đáp của ả mang theo chút gì đó bồn chồn. Ả dùng rất là để thổi phồng mọi thứ .
“ Ta muốn Lê phi nương nương khi nào cũng xinh đẹp. ”
Làm như muốn chứng tỏ bản thân mình đúng .
“ Thì ra thế. ”
Một tiếng tát can đảm và mạnh mẽ vang lên .

Ả tỳ nữ đổ sụp xuống, cảm thấy như mình không còn chút sức lực nào. Ả vẫn chưa hoàn hồn về chuyện mới xảy ra.
Gò má và tai của Miêu Miêu đỏ ửng một cách kỳ lạ.

“ Ngươi làm gì vậy ! ”
Trong số đám người đang sững sờ, ai đó lớn tiếng phỏng vấn Miêu Miêu .
“ Sao ? Ta chỉ giáo huấn một kẻ ngu xuẩn mà thôi. ”
Nàng nói bằng chất giọng đầy khinh bỉ rồi nắm lấy tóc và kéo theo ả tỳ nữ nọ .
Nắp hộp được mở ra và thứ trong hộp phủ đầy khắp người ả .
Ả khởi đầu ho kinh hoàng. Hai mắt rưng rưng .
“ Tốt quá rồi. Giờ thì ngươi cũng sẽ được xinh đẹp như Lê phi. ”
Khi kéo dựng tóc ả tỳ nữ lên, Miêu Miêu nở một nụ cười như mãnh thú vừa bắt được con mồi .
“ Thông qua lỗ chân lông, miệng, mũi, những chất độc đó sẽ lan ra khắp khung hình. Tay ngươi sẽ khô héo như cành cây, hốc mắt sâu hoắm, làn da nhợt nhạt không còn sức sống, hệt như Lê phi nương nương mà ngươi yêu quý. ”
“ Kkkkhông thể nào … ”
“ Sao thế ? Bộ ngươi không biết thứ này bị cấm sao ? Người ta đã bảo với ngươi đó là chất độc kia mà ! ! ”
“ Nnnnhưng. Đây là loại phấn đẹp nhất. Ta nghĩ nương nương sẽ thấy thích mà. ”
“ Ai mà thích nổi thứ khiến người ta sống dở chết dở chứ. ”
Hệt như trò chuyện với một đứa bé, Miêu Miêu tặc lưỡi rồi buông tóc ả tỳ nữ ra. Trên tay nàng vẫn còn vương lại nhiều sợi tóc đã đứt .
“ Hãy nhanh đi súc sạch miệng. Và rửa luôn cả mặt nữa. ”
Sau khi tiễn ả tỳ nữ chật vật chạy ra khỏi tẩm điện, nàng quay sang nhìn đám cung nữ sợ sệt còn lại .
“ Chậc, cứ kiểu này thì thứ phấn đó sẽ dính vào người bệnh mất. Nhanh chân quét dọn đi. ”

Nàng chỉ tay lên mấy cái kệ và đệm giường phủ đầy phấn.
Đám cung nữ run sợ và nhanh chóng cầm dụng cụ đến lau dọn.

Nàng khoanh tay nhìn và thở phào một tiếng .
“ Nữ nhân quả thật đáng sợ. ”

Nhậm Chi dấu hai tay trong áo và tự lẩm nhẩm một mình.
Nàng hoàn toàn quên mất hắn đang ở đây.

“ Ah. ”
Đột nhiên, mặt Miêu Miêu tái mét và nàng ngồi thụp xuống ngay tại chỗ .

Chia sẻ:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …

Bài viết liên quan: